Đạo làm con

Thấu hiểu sự vất vả trong hành trình nuôi dạy con, chúng tôi xin chia sẻ một tài liệu tuyệt vời để làm kim chỉ nam cho các ông bố bà mẹ có nền tảng đạo đức căn bản trong nuôi dạy con.

Tài liệu được biên soạn từ triết lý của Khổng Tử và chia thành nhiều chương. Mỗi chương dạy cho chúng ta một khía cạnh đạo đức khác nhau với các ví dụ cụ thể dễ hiểu.

Link tải sách (bản scan màu) :

Dao Lam Con – De Tu Quy

Văn xuôi :

PHẦN TỰA

Đạo làm con, thánh nhân dạy
Trước hiếu thuận, sau cẩn tín
Thương mọi người, kết bạn tốt
Lại nỗ lực, học tập thêm.

CHƯƠNG 1 : CON HIẾU THẢO

Cha mẹ gọi, trả lời ngay
Cha mẹ sai, không biếng trễ.

Cha mẹ dạy, nghe theo làm
Cha mẹ trách, vui nhận lỗi.

Đông ủ ấm, hạ quạt mát
Sáng thăm hỏi, tối báo an.

Đi phải thưa, về phải trình
Sống, làm việc, theo nguyên tắc.

Việc dù nhỏ, chớ tự làm
Tự tiện làm, lỗi đạo con.

Vật dù nhỏ, không tự lấy
Nếu tự lấy, cha mẹ buồn.

Cha mẹ thích, tận lực làm
Cha mẹ chê, mau trừ bỏ.

Thân đau bệnh, cha mẹ lo
Đạo đức kém, cha mẹ thẹn.

Cha mẹ thương, dễ hiếu thuận
Cha mẹ ghét, hiếu vẫn tròn.

Cha mẹ lỗi, khuyên sửa đổi
Mặt tươi vui, lời êm dịu.

Khuyên không được, vẫn tìm cách
Đến phải khóc, đánh không than.

Cha mẹ bệnh, nếm thuốc trước
Ngày đêm chăm, không rời khỏi.

Tang ba năm, ơn thường nhớ
Sống tiết độ, rượu thịt không.

Tang theo lễ, cúng chí thành
Đối người mất, như lúc còn.

CHƯƠNG 2 : ANH EM THUẬN

Anh thương em, em kính anh
Anh em hòa, hiếu thảo sanh.

Tiền xem nhẹ, không sanh oán
Lời nhịn nhường, oán tự tan.

Lúc uống ăn, đi hoặc ngồi
Người lớn trước, người nhỏ sau.

Người lớn gọi, giúp gọi mau
Không người nào, mình giúp trước.

Gọi người lớn, không gọi tên
Với người lớn, chớ khoe tài.

Gặp người lớn, nhanh đến chào
Người chưa hỏi, kính đứng sau.

Nên xuống ngựa, phải xuống xe
Hỏi chào xong, trăm bước tiễn.

Người lớn đứng, trẻ chớ ngồi
Đợi người ngồi, bảo ngồi theo.

Với người lớn, nói vừa nghe
Nói quá nhỏ, không nên nhé.

Tiến phải nhanh, lùi phải chậm
Hỏi mới nói, chớ láo liên.

Kính chú bác, giống mẹ cha
Anh chị họ, tựa ruột rà.

CHƯƠNG 3 : SỐNG CẨN THẬN

Nên dậy sớm, chớ thức khuya
Kẻo già rồi, ngồi tiếc nuối.

Sáng rửa mặt, lại đánh răng
Vệ sinh xong, tay rửa sạch.

Mũ đội ngay, áo gài kỹ
Mang giày vớ, buộc chặt dây.

Mũ và áo, để đúng nơi
Không vứt bậy, kẻo bẩn dơ.

Quần áo sạch, chớ xa hoa
Hợp bản thân, tùy hoàn cảnh.

Ăn với uống, đừng kén chọn
Ăn vừa no, nhiều quá mệt.

Tuổi còn nhỏ, chớ rượu bia
Uống say rồi, xấu nọ kia.

Đi thong thả, đứng thẳng ngay
Lúc vái chào, thành tâm kính.

Không đạp ngạch, không dựa nghiêng
Không ngồi duỗi, không rung đùi.

Vén nhẹ màn, không gây tiếng
Chỗ quanh góc, tránh đừng va.

Bưng vật rỗng, giống vật đầy
Vào phòng trống, giống có người.

Đừng làm gấp, gấp dễ sai
Không ngại khó, chớ qua loa.

Chỗ tranh cãi, chớ lân la
Chuyện tà mị, chớ hỏi qua.

Sắp vào nhà, hỏi có ai
Bước vào phòng, phải lên tiếng.

Nếu người hỏi, thì xưng tên
Không nói “Tôi”, vậy chẳng rõ.

Dùng đồ người, phải hỏi trước
Nếu không hỏi, giống trộm thôi.

Mượn đồ dùng, hoàn đúng hẹn
Sau mượn nữa, rất dễ dàng.

CHƯƠNG 4 : SỐNG UY TÍN

Khi nói chuyện, tín làm đầu
Lừa và dối, chẳng nên đâu.

Nói nhiều lời, không bằng ít
Nói thật thà, không nịnh hót.

Lời xảo trá, tiếng tục thô
Thói côn đồ, đều phải bỏ.

Biết chưa rõ, chớ vội nêu
Hiểu chưa tường, đừng vội nói.

Việc không đúng, chớ nhận bừa
Nếu nhận rồi, liền khó xử.

Lúc nói chuyện, chậm rõ ràng
Không hấp tấp, tránh mơ hồ.

Người nói đúng, kẻ nói sai
Chớ thày lay, vào can dự.

Thấy người tốt, học theo ngay
Dù kém xa, dần theo kịp.

Thấy người xấu, nhìn lại mình
Có liền sửa, không thì tránh.

Đức với tài, làm và học
Không bằng người, tự cố lên.

Việc áo quần, cùng ăn uống
Có thua người, cũng không buồn.

Chê vội giận, khen liền vui
Bạn xấu tìm, bạn tốt lui.

Nghe khen sợ, chê lại mừng
Nhiều bạn tốt, đến chơi chung.

Vô ý phạm, gọi là sai
Cố tình làm, thành ra ác.

Sai chịu sửa, dần liền hết
Cố giấu che, càng thêm nặng.

CHƯƠNG 5 : THƯƠNG MỌI NGƯỜI

Hễ là người, đều thương yêu
Chung bầu trời, cùng quả đất.

Đức hạnh cao, danh tự cao
Người ta trọng, không do tướng.

Người tài cao, danh vọng lớn
Mọi người phục, chẳng vì khoác.

Giúp được người, đừng ích kỷ
Người khác giỏi, chớ tị hiềm.

Giàu không nịnh, nghèo chớ chê
Cũ đừng chán, mới không mê.

Người đang bận, chớ quấy rầy
Người không an, đừng phiền nhiễu.

Khuyết điểm người, đừng xoi mói
Chuyện riêng tư, tuyệt không nói.

Khen làm lành, là điều tốt
Người ta biết, cố gắng thêm.

Nói xấu người, là việc xấu
Người ta ghét, họa tránh đâu.

Cùng khuyên thiện, rèn đạo đức
Lỗi không khuyên, đôi bên thiệt.

Nhận và cho, phân biệt rõ
Thà cho nhiều, nhận ít thôi.

Nhờ vả người, tự hỏi trước
Mình không muốn, chớ buộc người.

Ơn phải báo, oán nên quên
Oán cho qua, ơn nhớ mãi.

Với người làm, phải đoan nghiêm
Tuy đoan nghiêm, nhưng hiền hòa.

Cậy quyền thế, tâm không phục
Dùng đạo lý, họ phục ngay.

CHƯƠNG 6 : KẾT BẠN TỐT

Đều là người, có tốt xấu
Phàm phu nhiều, người hiền hiếm.

Người nhân đức, mọi người kính
Nói chân thật, không xu nịnh.

Được thân cận, lợi vô cùng
Đức tốt tăng, lỗi giảm dần.

Không chịu gần, nhiều điều hại
Tiểu nhân đến, trăm sự bại.

CHƯƠNG 7 : HỌC TẬP THÊM

Không thực hành, chỉ lý thuyết
Thành nói suông, sao nên người?

Chỉ thực hành, không lý thuyết
Theo ý riêng, sai nào biết.

Khi đọc sách, phải tập trung
Tâm mắt miệng, chớ buông lung.

Đọc sách nào, đọc cho xong
Đừng để lòng, tìm sách khác.

Thời gian dài, lại cố gắng
Trình độ có, khó cũng thông.

Có vấn đề, liền ghi xuống
Gặp người hỏi, hiểu thông luôn.

Phòng phải yên, tường giữ sạch
Bàn ghế gọn, bút mực ngay.

Thỏi mực nghiêng, tâm không chánh
Chữ viết lệch, tâm chẳng yên.

Xếp sách vở, để đúng nơi
Đọc xong rồi, xếp chỗ cũ.

Có việc gấp, cất cẩn thận
Sách hư rách, dán sửa ngay.

Sách nhảm nhí, chẳng nên xem
Hại thông minh, hư tâm chí.

Đừng nóng vội, chớ thối lui
Thánh hiền nhân, dần sẽ đạt.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *